Câu chuyện cờ tướng : Thầy Hứa Ngân Xuyên trong mắt tôi (Phần 1)

Tài Dật - Thầy Hứa Ngân Xuyên trong mắt tôi (Phần 1)
Thầy Hứa Ngân Xuyên trong mắt tôi (Phần 1)

Lần đầu nghe nói đến cái tên Hứa Ngân Xuyên này là vào năm 1995, năm đó mới chỉ 20 tuổi thầy Hứa đã là quán quân toàn quốc, đã là đệ nhất trong kỳ đàn rồi. Lúc đó, ngoài 2 lão sư là Hồ Vinh Hoa và Lý Lai Quần ra, người mà tôi ngưỡng mộ nhất chính là thầy Hứa, nếu dùng ngôn ngữ bây giờ mà nói thì thầy Hứa chính là super idol của tôi. Lúc đó, tôi học cờ chưa đến 3 năm, xem kỳ phổ của thầy cảm thấy rất cao thâm, mạch suy nghĩ khi chơi cờ của thầy không giống người thường, xem cờ của thầy như cảm thấy đang thưởng lãm 1 tác phẩm nghệ thuật vậy, siêu thoát mà thanh tao. Thầy đi cờ thành thục lão luyện, không vội vàng, thật khó tưởng tượng thầy còn trẻ mà đã có tu vị như vậy. Sau này có 1 nhà báo đã đặt biệt danh cho thầy: “Thiếu Niên Khương Thái Công”, sở trường của thầy là dùng chính sức lực của đối thủ đánh lại đối thủ, nếu lấy công phu nội gia của sĩ tượng làm quân chủ lực, thầy giống với “Thiếu Niên Trương Tam Phong”, nếu lấy tài điều binh khiển tướng với xe, phão mã nơi chiến trường thầy lại giống “Gia Cát Ngọa Long”. Thầy Hứa tôn trọng từng đối thủ mình gặp, tôn trọng từng người hâm mộ cờ, tính cách khiêm nhường nhân hòa. Có rất nhiều người ngoại đạo coi thầy đẹp tựa tiên nên gọi là “Hứa Tiên”, không phải vì kỳ nghệ xuất thần nhập hóa mà là vì kỳ phẩm và nhân phẩm đã làm nên danh tiếng cho thầy Hứa.

Lần đầu gặp “Thiếu Niên Khương Thái Công”

Năm 1998, “ Mại Đặc Hưng Hoa Bôi” – tượng kỳ đại sư tái được tổ chức tại Bắc Kinh, tôi may mắn được gặp thần tượng mà mình ngưỡng mộ bấy lâu, lúc đó tôi mới 14 tuổi, được thầy Vương Đình Văn của bộ cờ tướng điều tới nhà thi đấu làm công tác chuẩn bị tư liệu cho giải đấu. tôi và thầy Vương cùng 1 trọng tài nữa được sắp xếp ở cùng 1 phòng, ngày nào cũng vậy tôi tranh thủ nghỉ giữa trưa để ngủ 1 giấc. Ngày thi đấu thứ 4 khi tôi về phòng bỗng xuất hiện 1 vị khách “lạ” đang ngủ trên giường của mình, tôi có chút bực tức định gọi người đó dậy, đúng lúc thầy Vương tỉnh giấc và nói với tôi: “đó là Hứa Ngân Xuyên, vừa xuống máy bay nên rất mệt, để anh ý nghỉ 1 lúc đừng làm phiền. Tôi ngây người nhìn kỹ, đây chính là kỳ vương mà từ trước đến nay mình mới được nhìn trên sách sao? Sau khi thầy tỉnh dậy, qua lời giới thiệu của thầy Vương, tôi cuối cùng được làm quen với ngôi sao lớn trên kỳ đàn, lúc đó tôi rất hưng phấn và kích động, muốn nhân cơ hội này nhờ thầy chỉ bảo thêm, nhưng lại cảm thấy tự ti về kỳ lực của mình, hơn nữa thầy còn rất nhiều hoạt động khác nữa nên ý nghĩ đó nhanh chóng trôi qua trong đầu tôi.

Kỳ thực, thầy cũng có mặt rất đáng yêu, buổi chiều thầy Hứa quên mang theo thẻ đành đứng bên ngoài xem, đúng lúc tôi muốn đi vào lấy tư liệu, nhìn thấy thầy đứng ngoài liền hỏi: “sao thầy không vào trong?”, “tôi có thể vào trong không?” thầy Hứa nói và dùng tay ra hiệu rằng mình không mang theo thẻ. Tôi lấy làm ngạc nhiên và nói: “bọn họ đều quen thầy, vào trong chắc chắn không vấn đề gì”, sau đó cả 2 chúng tôi cùng vào trong. Tuy đây chỉ là 1 việc nhỏ nhưng lại phản ánh về con người thầy, không phải vì mình là quán quân toàn quốc mà không tôn trọng qui định được. Việc này càng khiến cho tôi khâm phục, thầy cho tôi thấy, cái tôi học tập ở thầy không chỉ là kỳ nghệ, mà còn là tất cả tố chất của 1 kỳ thủ. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó đến nay tôi vẫn còn nhớ rõ.

Lần đầu giao thủ với thần tượng

Cách biệt 5 năm, tại Giáp cấp liên tái năm 2003, tôi có cơ hội lần đầu giao thủ với thầy Hứa, khi đó đội Hỏa Xa Đầu làm khách tại Quảng Đông, tôi chỉ có 1/4 cơ hội được gặp thầy, nhưng sự thực lại giống như dự cảm lúc ban đầu, đối thủ của tôi chính là “Thiếu Niên Khương Thái Công” – Hứa Ngân Xuyên, được giao thủ với cao thủ như thầy là ước mơ của mỗi tuyển thủ cờ tướng vì chỉ khi thi đấu trong giải mới có thể học được những thứ thiết thực nhất.

Trước khi thi đấu, tôi có ý thả lỏng tinh thần và móc trong túi ra 1 phong kẹo cao su đồng thời mời thầy 1 viên, đương nhiên thầy từ chối khéo, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của thầy nhìn vào bàn cờ, hoàn toàn không thể cảm nhận được nụ cười thường ngày của thầy. Áp lực dành cho thầy là không nhỏ vì đội Quảng Đông muốn giành chức vô địch, hơn nữa, trong khoảng thời gian đó thầy cũng đang lo việc hôn sự, vẻ mệt mỏi hiện rõ lên khuôn mặt của thầy.

Khi ván đấu bắt đầu, nhà thi đấu chỉ còn lại tiếng của quân cờ và đồng hồ, thỉnh thoảng lại xuất hiện tiếng ho và hơi thở khó khăn của 1 ai đó. Cờ của thầy rất chắc chắn, không 1 giọt nước nào có thể lọt qua được, khai cuộc tương đối bình ổn, vào giai đoạn trung cuộc tôi mạo hiểm cường công và phán đoán sai hình thế, bị thầy cắt đứt hết các đường tấn công và phòng thủ của tôi, dẫn đến việc mất quân mất thế, tôi gắng gượng chống đỡ 1 lúc đến khi đồng hồ vang lên báo hiệu thời gian đã hết, lúc đó lưng tôi ướt đẫm, trên trán từng giọt, từng giọt mồ hôi chảy xuống. Đối diện với thế công như sóng cuộn tôi không còn chút sức lực nào để kháng cự. Sau ván đấu, thầy Hứa đã chỉ ra giúp tôi những sai lầm, tôi đã học được rất nhiều điều và ý thức được khoảng cách giữa mình và cao thủ đỉnh cao, đây cũng chính là nguồn động lực cho những cố gắng sau này của tôi.

– Còn tiếp –

– Nguồn: Blog Tài Dật Mars ( Tây Phương Thất Bại lược dịch )

Bình luận