Người xây lăng mộ ướp xác mình

Ông Nguyễn Công Đức rời Hà Nội lên xã Lâm Sơn (Lương Sơn, Hòa Bình) 13 năm nay, và bỏ tiền tỉ để xây hầm mộ ướp xác mình và vợ.

Ông Đức cho hay ý định ướp xác mình đột nhiên đến khi ông đặt chân tới xã Lâm Sơn (H.Lương Sơn, Hòa Bình) năm 1999. “Tôi tự hỏi tại sao các bậc vua chúa xa xưa có thể ướp xác, còn mình thì không thể? Con cái phải tự gây dựng sự nghiệp cho chúng. Ngoài làm từ thiện, tôi muốn tiền của mình sẽ làm được điều đặc biệt cho hậu thế”, ông Đức nói.

Hầm mộ ướp xác được ông Đức khởi công từ năm 2000, hoàn thiện năm 2006. Công trình nhằm hướng Tây Bắc, số bậc thang dẫn lên hầm mộ được các pháp sư tính toán cẩn thận.

“Ba pháp sư cao tay (2 người Việt Nam, 1 người Trung Quốc) cùng thống nhất hướng hầm mộ là Tây Bắc tôi mới quyết định động thổ. Tôi tính kỹ, ở độ cao 300 m so với mực nước biển này, có vỡ đập thủy điện Hòa Bình, nước cũng còn cách lăng mộ 80 m, xác tôi vẫn được bảo toàn”, ông Đức nói.

Bậc thang dẫn lên khu lăng mộ ướp xác của ông Nguyễn Công Đức

Trên quả đồi rộng, xanh mướt tán cây bách diệp và cây gỗ lát, phần nổi của hai hầm mộ là khối hình chữ nhật xây bê tông kiên cố, dài 12 m, rộng 7,5 m, chiều cao tính từ nền đất trang trại là 25 m, trên bề mặt đặt thêm tấm bê tông lớn mô phỏng hình một bàn cờ tướng. Theo ông Đức, bàn cờ này mới được làm thêm năm 2007.

Ông Đức cho hay, phần nổi này mới chỉ là đường dẫn xuống hầm mộ. “Vị trí đặt xác tôi còn sâu xuống 18 m nữa và nằm sâu trong các ngóc ngách trong lòng núi, không thể tiết lộ. Khi tôi chết đi, máy cẩu sẽ nhấc nắp bê tông này ra đưa xác tôi vào”, chủ nhân của lăng mộ cho biết.

Bề nổi của khu hầm mộ với bề mặt là tấm bê tông lớn mô phỏng hình một bàn cờ tướng

Để tự ướp xác mình, ông Đức phải nghiên cứu đủ các loại tài liệu Việt Nam, nước ngoài. Những chuyến chu du hàng tháng trời tới Ai Cập, Ấn Độ, Trung Quốc tốn hàng chục ngàn đô la để vào các bảo tàng, đến tận những trung tâm nghiên cứu ướp xác người để học hỏi kinh nghiệm.

Ông kể, người cung cấp thông tin về ướp xác ở Ấn Độ, Ai Cập rất cởi mở chia sẻ khi thấy ông lấy lý do viết sách về kỹ thuật ướp xác cổ đại để giới thiệu với khách du lịch Việt Nam. Ông không biết tiếng Anh nên phải thuê phiên dịch viên đi theo mình thời gian dài, ông cũng cẩn thận ghi âm lời các chuyên gia, về nhà cẩn trọng viết lại thành quyển để lưu giữ.

Ông Đức cũng không ngại hao tốn công sức đi tìm các dụng cụ, nguyên vật liệu phục vụ cho việc ướp xác tốt nhất. Ông vào tận núi Bà Đen, Tây Ninh – nơi tìm thấy xác người còn nguyên vẹn sau hàng trăm năm để tìm hiểu địa chất, địa hình nơi đây, tìm mua bằng được loại tinh dầu Cổ Am, tinh dầu Gù Hương người dân dùng tẩm xác. Ông cũng tới Ninh Thuận rất nhiều lần để đặt mua than trai – một loại than rất hiếm đốt từ thân cây trai, một loài cây chỉ mọc ở vùng nắng gió Ninh Thuận, trồng cả chục năm nhưng thân cây chỉ bằng cổ chân.

Một góc trang trại rộng 2 ha của ông Đức

Bột gạo nếp rắc lên thi thể, áo quan làm từ gỗ quý, tinh dầu ướp xác… đến nay tất cả đã được ông Đức chuẩn bị đầy đủ đặt tại lòng hầm mộ. “Tôi tự nghiên cứu, thử nghiệm trên xác động vật từ những con vật nhỏ như chuột, thỏ rồi đến những con heo hàng tạ, đến nay, mọi vật dùng cần thiết cũng như cách thức ướp xác mình thành công đã được tôi ghi chép cẩn trọng trong di chúc. Trong hầm mộ cũng đã có tượng đồng tạc tôi và vợ tôi đặt cạnh nhau”, ông Đức chia sẻ.

“Tôi không muốn nói chi phí đào hầm mộ, ướp xác mình, vì nhiều người sẽ nghĩ tôi khùng, lãng phí, khoe mẽ”, ông Đức bày tỏ, và chia sẻ: “Toàn bộ trang trại, lăng mộ khi tôi qua đời sẽ không thuộc về các con tôi. Tôi để lại cho đời sau, những ai đi ngang Hòa Bình có thể ghé tham quan và biết rằng tất cả những thứ này đã được gây dựng bởi một người Hà Nội bình thường, thế là đủ. Tôi muốn ngay cả khi tôi chết đi, con cháu tôi cũng phải thấy cha mình ngày trước không phải tầm thường”.

Vợ và các con, cháu đang sống tại Hà Nội, ông Đức một mình cai quản trang trại rộng 2 ha với hang động, núi đá, ao hồ, chuồng trại nuôi gấu, lợn rừng, cá sấu… Ông thuê 4 người dọn dẹp trang trại mỗi ngày nhưng vẫn thường tự mình ra vườn nhổ cỏ, tưới rau. Nhà không dùng bếp gas mà dùng bếp củi theo đúng chất thôn quê, ông Đức cũng không lắp chuông điện ở ngoài cổng mà đặt mõ gỗ, chuông đồng kèm ghi chú: “Khách đến đánh 3 hồi thật lớn!”.

Nguồn: Thanh Niên

Bình luận